ME TOI PHONG CHAU

Published on Aug 28, 2026

ME TOI PHONG CHAU

ME TOI PHONG CHAU - PDF to Video

Published on Aug 28, 2026

Description:

MẸ TÔI Đà Lạt sương rơi lạnh sớm chiều Mưa giăng phố núi gió đìu hiu Mẹ khơi bếp lửa khâu tấm áo, Lo bữa cơm nghèo gom chắt chiu Chia sớt cùng Cha gánh nhọc nhằn Nuôi đàn con nhỏ giữa gian truân Gạo rau từng bữa cơm từng bát Mẹ dành cho con cả mùa xuân. Sương muối đêm về trắng lối đi Gót chân mẹ nứt, chẳng sá gì Sớm khuya vất vả thân tần tảo Một lũ con ngoan được yêu vì Rồi những chiều mưa mẹ lặng ngồi Nhìn về xa thẳm lệ buồn rơi Các con đang ở ngoài chiến tuyến Nghe tin chiến trận dạ chẳng nguôi Mẹ nhớ hai con nơi chiến trường(*) Đêm dài thao thức nhớ cùng thương Vẳng nghe tiếng súng chừng xa lắm Nguyện cầu con trẻ quy cố hương Tháng ngày đàn cháu Mẹ lớn lên Tóc Mẹ sương pha trắng bạc thêm Mẹ yêu từng cháu như yêu Mẹ Lời Mẹ ru buồn dỗ giấc êm Nay mẹ nằm yên giữa núi đồi Đà Lạt sao chừng quá xa xôi Thông reo gió rít phương trời cũ Con buồn nhớ Mẹ quá Mẹ ơi Cách một đại dương cuối chân trời Mà hình bóng Mẹ chẳng hề vơi Gót nứt. Lệ buồn. Thân tần tảo Theo con cho đến cuối cuộc đời.